RSS

Bài đăng gần đây

What could I do?

Hình như tim đang có vấn đề, nghẹn ngào đến mức đau thắt, cảm thấy ức chế, cảm thấy thất vọng, cảm thấy đau lòng, cảm thấy cô độc biết bao.
Mẹ...với ai cũng thật vĩ đại!
Mẹ ...với ai cũng là nhà!
Mẹ...với ai cũng là chỗ dựa tinh thần!
Phải thế không?
Nhưng sao giờ đây, tôi không thấy thế!
Mẹ tôi vẫn thế? Hay đã khác?
Tôi không biết!
Tôi thương mẹ vì mẹ tôi đã vất vả nhiều!
Tôi thương mẹ, khi không được mọi người yêu thương.
Nhưng sao giờ đây, đến cả bản thân tôi cũng thể yêu thương mẹ như trước.
Hai chị em tôi ra trường, cũng đã từng đi làm, tuy nhiên, công việc không thuận lợi nên hiện tại còn gặp nhiều khó khăn. Chắc mẹ tôi buồn lắm, nhưng chẳng lẽ chị em tôi không buồn sao?
Cũng đã đủ lớn, vậy mà đến bản thân mình cũng không lo được, chúng tôi cũng lo lắng, cũng bồn chồn, cũng cố gắng lắm chứ. Nhiều lúc mệt mỏi và chán chường đến phát điên, nhưng có thể tâm sự được với ai?
Bởi mẹ đâu có hiểu cho những tâm sự của chúng tôi, mẹ tôi vì tiền mà vất vả, và giờ vì tiền mà bà đâm ra khác tính, bao thứ tiền phải lo làm mẹ tôi chỉ quan tâm đến tiền.
Nhiều lúc nghe mẹ nhắc đến tiền mà tôi chỉ muốn phát điên, ngày trước, tôi còn tranh cãi với mẹ, sau tôi bắt đầu không còn để tâm nữa, có lẽ cứ im lặng là vàng.
Nào phải đâu tôi không nói để cho mẹ hiểu, nhưng có nói như thế nào đi chăng nữa, mẹ tôi vẫn không thay đổi suy nghĩ.
Tôi thực sự rất ghanh tỵ với những đứa bạn, bởi cách mà mẹ của họ đối xử, mẹ tôi cũng có cái tốt của mẹ tôi đấy nhưng đừng liên quan đến tiền. :v
Tôi thực sự hiểu, không hiểu hay hiểu sai mẹ tôi, tôi không rõ. Nhưng tôi không còn cảm nhận được như trước.
Tôi thực sự không biết mình phải bấu víu vào đâu, phải dựa vào ai khi bị gục ngã, khi cần sự giúp đỡ,
Bản thân tôi,  vẫn đang cố gắng nhưng thực sự cảm thấy rất hoang mang, vô định!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS